如梦令 其二 病中纵笔遣怀

宋代 单人耘
已爱平平仄仄,复爱花青入墨。老境喜纷披,满纸斑斓秋色。 秋色,秋色,搁笔悠然自得。
ài píng píng   ài huā qīng lǎo jìng fēn   mǎn zhǐ bān lán qiū
qiū   qiū   yōu rán