瑞云浓

宋代 杨无咎
睽离谩久,年华谁信曾换。依旧当时似花面。幽欢小会,记永夜、杯行无算。醉里屡忘归,任虚檐月转。 能变新声,随语意、悲欢感怨。可更余音寄羌管。倦游江浙,问似伊、阿谁曾见。度已无肠,为伊可断。
kuí mán jiǔ   nián huá shuí xìn céng huàn jiù dāng shí shì huā miàn yōu huān xiǎo huì   yǒng bēi xíng suàn zuì wàng guī   rèn yán yuè zhuǎn
néng biàn xīn shēng   suí bēi huān gǎn yuàn gèng yīn qiāng guǎn juàn yóu jiāng zhè   wèn shì ā shuí céng jiàn cháng   wèi duàn