任洛阳丞请告一首

唐代 韦应物
方凿不受圆,直木不为轮。揆材各有用,反性生苦辛。 折腰非吾事,饮水非吾贫。休告卧空馆,养病绝嚣尘。 游鱼自成族,野鸟亦有群。家园杜陵下,千岁心氛氲。 天晴嵩山高,雪后河洛春。乔木犹未芳,百草日已新。 著书复何为,当去东皋耘。
fāng záo shòu yuán   zhí wéi lún kuí cái yǒu yòng   fǎn xìng shēng xīn
zhé yāo fēi shì   yǐn shuǐ fēi pín xiū gào kōng guǎn   yǎng bìng jué xiāo chén
yóu chéng   niǎo yǒu qún jiā yuán líng xià   qiān suì xīn fēn yūn
tiān qíng sōng shān gāo   xuě hòu luò chūn qiáo yóu wèi fāng   bǎi cǎo xīn
zhù shū wéi   dāng dōng gāo yún