去妇词(一作顾况诗)

唐代 李白
古来有弃妇,弃妇有归处。今日妾辞君,辞君遣何去。 本家零落尽,恸哭来时路。忆昔未嫁君,闻君却周旋。 绮罗锦绣段,有赠黄金千。十五许嫁君,二十移所天。 自从结发日未几,离君缅山川。家家尽欢喜, 孤妾长自怜。幽闺多怨思,盛色无十年。相思若循环, 枕席生流泉。流泉咽不扫,独梦关山道。及此见君归, 君归妾已老。物情恶衰贱,新宠方妍好。掩泪出故房, 伤心剧秋草。自妾为君妻,君东妾在西。罗帏到晓恨, 玉貌一生啼。自从离别久,不觉尘埃厚。尝嫌玳瑁孤, 犹羡鸳鸯偶。岁华逐霜霰,贱妾何能久。寒沼落芙蓉, 秋风散杨柳。以比憔悴颜,空持旧物还。馀生欲何寄, 谁肯相牵攀。君恩既断绝,相见何年月。悔倾连理杯, 虚作同心结。女萝附青松,贵欲相依投。浮萍失绿水, 教作若为流。不叹君弃妾,自叹妾缘业。忆昔初嫁君, 小姑才倚床。今日妾辞君,小姑如妾长。回头语小姑, 莫嫁如兄夫。
lái yǒu   yǒu guī chǔ jīn qiè jūn   jūn qiǎn
běn jiā líng luò jǐn   tòng lái shí wèi jià jūn   wén jūn què zhōu xuán
luó jǐn xiù duàn   yǒu zèng huáng jīn qiān shí jià jūn   èr shí suǒ tiān
cóng jié wèi   jūn miǎn shān chuān jiā jiā jìn huān  
qiè zhǎng lián yōu guī duō yuàn   shèng shí nián xiāng ruò xún huán  
zhěn shēng liú quán liú quán yàn sǎo   mèng guān shān dào jiàn jūn guī  
jūn guī qiè lǎo qíng è shuāi jiàn   xīn chǒng fāng yán hǎo yǎn lèi chū fáng  
shāng xīn qiū cǎo qiè wèi jūn   jūn dōng qiè zài 西 luó wéi dào xiǎo hèn  
mào shēng cóng bié jiǔ   jué chén āi hòu cháng xián dài mào  
yóu xiàn yuān yāng ǒu suì huá zhú shuāng xiàn   jiàn qiè néng jiǔ hán zhǎo luò róng  
qiū fēng sàn yáng liǔ qiáo cuì yán   kōng chí jiù hái shēng  
shuí kěn xiāng qiān pān jūn ēn duàn jué   xiāng jiàn nián yuè huǐ qīng lián bēi  
zuò tóng xīn jié luó qīng sōng   guì xiāng tóu píng shī 绿 shuǐ  
jiào zuò ruò wéi liú tàn jūn qiè   tàn qiè yuán chū jià jūn  
xiǎo cái chuáng jīn qiè jūn   xiǎo qiè zhǎng huí tóu xiǎo  
jià xiōng