秋夜独坐(一作冬夜书怀)

唐代 王维
独坐悲双鬓,空堂欲二更。 雨中山果落,灯下草虫鸣。 白发终难变,黄金不可成。 欲知除老病,唯有学无生。
zuò bēi shuāng bìn   kōng táng èr gēng
zhōng shān guǒ luò   dēng xià cǎo chóng míng
bái zhōng nán biàn   huáng jīn chéng
zhī chú lǎo bìng   wéi yǒu xué shēng