秋日有怀乡国
长安久客逢摇落,不独悲秋更忆乡。
潘岳二毛行欲变,渊明三径已应荒。
书裁尺素鸿难托,梦绕重湖蝶自狂。
游宦十年归未得,尘缨却悔濯沧浪。
cháng
长
ān
安
jiǔ
久
kè
客
féng
逢
yáo
摇
luò
落
,
bù
不
dú
独
bēi
悲
qiū
秋
gèng
更
yì
忆
xiāng
乡
。
pān
潘
yuè
岳
èr
二
máo
毛
xíng
行
yù
欲
biàn
变
,
yuān
渊
míng
明
sān
三
jìng
径
yǐ
已
yīng
应
huāng
荒
。
shū
书
cái
裁
chǐ
尺
sù
素
hóng
鸿
nán
难
tuō
托
,
mèng
梦
rào
绕
zhòng
重
hú
湖
dié
蝶
zì
自
kuáng
狂
。
yóu
游
huàn
宦
shí
十
nián
年
guī
归
wèi
未
dé
得
,
chén
尘
yīng
缨
què
却
huǐ
悔
zhuó
濯
cāng
沧
làng
浪
。