齐天乐 蟋蟀用姜白石原韵

近现代 王国维
天涯已自愁秋极,和须更闻虫语。乍响瑶阶,旋穿绣闼。更入画屏深处。喁喁似诉。有几许哀丝,佐伊机杼。一夜东堂,暗抽离恨万千绪。空庭相和秋雨。又南城罢柝,西院停杵。试问王孙,苍茫岁晚,那有闲愁无数。宵深谩与。怕梦稳春酣,万家儿女。不识孤吟,劳人床下苦。
tiān chóu qiū   gèng wén chóng zhà xiǎng yáo jiē   xuán chuān 穿 xiù gèng huà píng shēn chù yóng yóng shì yǒu āi   zuǒ zhù dōng táng   àn chōu hèn wàn qiān kōng tíng xiāng qiū yòu nán chéng tuò   西 yuàn tíng chǔ shì wèn wáng sūn   cāng máng suì wǎn   yǒu xián chóu shù xiāo shēn màn mèng wěn chūn hān   wàn jiā ér shí yín   láo rén chuáng xià