沁园春(吴叔永尚书和余旧作,再答)

宋代 刘克庄
莫羡渠侬,白玉成楼,黄金筑台。也不消颠怪,骑_被发,谁能委曲,令鸩为媒。鬓有二毛,袖闲双手,只了持螯与把杯。公过矣,赏陈登豪气,杜牧粗才。 便烦问讯张雷。甚斗宿无光剑不回。想阁中鸣佩,时携客去,壁间悬榻,近有谁来。撤我虎皮,让君牛耳,谁道两贤相厄哉。中年后,向歌阑易感,乐极生哀。
xiàn nóng   bái chéng lóu   huáng jīn zhù tái xiāo diān guài     _ bèi   shuí néng wěi   lìng zhèn wèi méi bìn yǒu èr máo   xiù xián shuāng shǒu   zhǐ le chí áo bēi gōng guò   shǎng chén dēng háo   cái
biàn 便 fán wèn xùn zhāng léi shén dǒu xiù 宿 guāng jiàn huí xiǎng zhōng míng pèi   shí xié   jiān xuán   jìn yǒu shuí lái chè   ràng jūn niú ěr   shuí dào liǎng xián xiàng è zāi zhōng nián hòu   xiàng lán gǎn   shēng āi