沁园春(梦中作梅词)

宋代 刘克庄
天造梅花,有许孤高,有许芬芳。似湘娥凝望,敛君山黛,明妃远嫁,作汉宫妆。冷艳谁知,素标难亵,又似夷齐饿首阳。幽雅意,纵写之缣楮,未得毫芒。 曾经诸老平章。只一个孤山说影香。便诏书存问,漫招处士,节旄落尽,早屈中郎。日暮天寒,山空月堕,茅舍清于白玉堂。宁淡杀,不敢凭羌笛,告诉凄凉。
tiān zào méi huā   yǒu gāo   yǒu fēn fāng shì xiāng é níng wàng   liǎn jūn shān dài   míng fēi yuǎn jià   zuò hàn gōng zhuāng lěng yàn shéi zhī   biāo nán xiè   yòu shì è 饿 shǒu yáng yōu   zòng xiě zhī jiān chǔ   wèi háo máng
céng jīng zhū lǎo píng zhāng zhǐ shān shuō yǐng xiāng biàn 便 zhào shū cún wèn   màn zhāo chǔ shì   jié máo luò jǐn   zǎo zhōng láng tiān hán   shān kōng yuè duò   máo shè qīng bái táng níng dàn shā   gǎn píng qiāng   gào liáng