沁园春

宋代 刘克庄
剥啄谁欤,户外一宾,布衣麻鞋。有舌端雄辨,机锋破的,袖中行卷,锦绣成堆。阍启上宾,侬观诸老,个主人公喜挽推。怎奈向,今十分衰飒,非昔形骸。 阍言宾怒如雷。因底事朱门晏未开。假使汝主公,做他将相,懒迎揖客,紧闭翘材。病叟惭惶,尊官宁耐,待铁拐先生旋出来。宾性急,怀生毛名纸,兴尽而回。
zhuó shuí   wài bīn   xié yǒu shé duān xióng biàn   fēng   xiù zhōng háng juǎn   jǐn xiù chéng duī hūn shàng bīn   nóng guān zhū lǎo   zhǔ rén gōng wǎn tuī zěn nài xiàng   jīn shí fēn shuāi   fēi xíng hái
hūn yán bīn léi yīn shì zhū mén yàn wèi kāi jiǎ shǐ 使 zhǔ gōng   zuò jiàng xiàng   lǎn yíng   jǐn qiáo cái bìng sǒu cán huáng   zūn guān níng nài   dài tiě guǎi xiān sheng xuán chū lái bīn xìng   huái 怀 shēng máo míng zhǐ   xìng jìn ér huí