清明席上同史正之姚君宝子昂
浮云雨后自纵横,不待风收放晓晴。百计花期成谩与,一年春色过清明。
谁家钻燧罢藏火,何处吹箫犹卖饧。回首故园魂欲断,鸟飞只是片时程。
fú
浮
yún
云
yǔ
雨
hòu
后
zì
自
zòng
纵
héng
横
,
bù
不
dài
待
fēng
风
shōu
收
fàng
放
xiǎo
晓
qíng
晴
bǎi
。
jì
百
huā
计
qī
花
chéng
期
màn
成
yǔ
谩
yī
与
,
nián
一
chūn
年
sè
春
guò
色
qīng
过
míng
清
明
。
shuí
谁
jiā
家
zuàn
钻
suì
燧
bà
罢
cáng
藏
huǒ
火
,
hé
何
chǔ
处
chuī
吹
xiāo
箫
yóu
犹
mài
卖
táng
饧
huí
。
shǒu
回
gù
首
yuán
故
hún
园
yù
魂
duàn
欲
niǎo
断
,
fēi
鸟
zhǐ
飞
shì
只
piàn
是
shí
片
chéng
时
程
。