清江引为僧永真赋

元代 王恽
秋江水清深几竿,渔郎放舟烟渚间。中流举网紫鳞出,不祇博酒供盘飧。 借问渔翁乐何主,泛宅浮家无定所。卖鱼生怕近城门,肯到红尘污人处。 芦花两岸晚潮平,忆著莼鲈思径去。朝廷物色那可得,泽畔行吟何自苦。 沧浪水清濯我缨,林婆酒熟容赊取。人间万事一醉休,睡煞江南烟与雨。 觉来满眼是青山,独速绿蓑还自舞。渔父乐,真可与,细泻焦桐入新谱。 朅来山城官事纷,簿书凫吏对斜曛。开图空会渔家趣,我恨不若江头人。
qiū jiāng shuǐ qīng shēn gān 竿   láng fàng zhōu yān zhǔ jiān zhōng liú wǎng lín chū   jiǔ gōng pán sūn    
jiè wèn wēng zhǔ   fàn zhái jiā dìng suǒ mài shēng jìn chéng mén kěn   dào hóng chén rén chù    
huā liǎng àn wǎn cháo píng   zhù chún jìng cháo tíng   pàn xíng yín    
cāng làng shuǐ qīng zhuó yīng   lín jiǔ shú róng shē rén jiān wàn shì zuì xiū shuì   shā jiāng nán yān    
jué lái mǎn yǎn shì qīng shān   绿 suō hái zhēn     xiè jiāo tóng xīn    
qiè lái shān chéng guān shì fēn   簿 shū duì xié xūn kāi kōng huì jiā   hèn ruò jiāng tóu rén