钱塘清照律师芝草出其父墓上为作此诗

宋代 饶节
槃槃千丈松,磅礴犯云汉。要为根所持,龙蛇走断岸。 英英西洛花,妙为天下冠。根移枝可易,人为过其半。 君看此灵芝,不与彼共贯。超然自挺立,初不赖根干。 傥可种而植,朱门当烂漫。胡为不可致,图画空传玩。 芝生在何许,可卜不待彖。忠臣孝子家,义夫烈士馆。 吉事定有祥,岂是供好玩。道人律之师,父蛊虽不干。 平生沙门行,报德已无算。向来郭氏阡,盛事传里闬。 青青十亩阴,手植几脱腕。召和不吹律,脩德自幽赞。 至今超山下,百本益璀璨。亭亭卷云涛,濯濯立鹅鹳。 乃知天人间,决定可覆按。野人为作诗,诵实不敢赞。
pán pán qiān zhàng sōng   páng fàn yún hàn yào wèi gēn suǒ chí   lóng shé zǒu duàn àn
yīng yīng 西 luò huā   miào wèi tiān xià guān gēn zhī   rén wéi guò bàn
jūn kàn líng zhī   gòng guàn chāo rán tǐng   chū lài gēn gàn
tǎng zhǒng ér zhí   zhū mén dāng làn màn wéi zhì   huà kōng chuán wán
zhī shēng zài   bo dài tuàn zhōng chén xiào jiā   liè shì guǎn
shì dìng yǒu xiáng   shì gōng hǎo wán dào rén zhī shī   suī gàn
píng shēng shā mén xíng   bào suàn xiàng lái guō shì qiān   shèng shì chuán hàn
qīng qīng shí yīn   shǒu zhí tuō wàn zhào chuī   xiū yōu zàn
zhì jīn chāo shān xià   bǎi běn cuǐ càn tíng tíng juǎn yún tāo   zhuó zhuó é guàn
nǎi zhī tiān rén jiān   jué dìng àn rén wéi zuò shī   sòng shí gǎn zàn