钱舜举摹周昉内人双陆图为梁蔎林作

清代 厉鹗
深宫宴起花阴午,尚觉春寒入眉妩。只将握槊当嬉游,不乱窗前白鹦鹉。 两人对局如有思,宝钗半堕云鬓欹。旁观一人凭小婢,骰子欲下春葱迟。 蛮靴踏地红鹄觜,金瓶力挽蔷薇水。女官朱敢促朝妆,宿粉残黄忆浓睡。 睡浓曾梦双陆输,唐家社稷须人扶。柘袍又出点筹手,乐事可怜同妇姑。 画师著眼非穷相,曲眉丰颊当时尚。钱郎摹古能逼真,写出徒令意惆怅。 岂知绝代佳人住茅屋,寒机轧轧无膏沐。
shēn gōng yàn huā yīn   shàng jué chūn hán méi zhǐ jiāng shuò dāng yóu   luàn chuāng qián bái yīng
liǎng rén duì yǒu   bǎo chāi bàn duò yún bìn páng guān rén píng xiǎo   tóu zi xià chūn cōng chí
mán xuē hóng   jīn píng wǎn qiáng wēi shuǐ guān zhū gǎn cháo zhuāng   宿 fěn cán huáng nóng shuì
shuì nóng céng mèng shuāng shū   táng jiā shè rén zhè páo yòu chū diǎn chóu shǒu   shì lián tóng
huà shī zhù yǎn fēi qióng xiāng   méi fēng jiá dāng shí shàng qián láng néng zhēn   xiě chū lìng chóu chàng
zhī jué dài jiā rén zhù máo   hán gào