霓裳中序第一

宋代 詹玉
金刻宣和玉宝四字,有感因赋 一规古蟾魄。瞥过宣和几春色。知那个、柳松花怯。曾磋玉团香,涂云抹月。龙章凤刻。是如何、儿女消得。便孤了、翠鸾何限,人更在天北。 磨灭。古今离别。幸相从、蓟门仙客。萧然林下秋叶。对云淡星疏,眉青影白。佳人已倾国。赢得痴铜旧画。兴亡事,道人知否,见了也华发。
jīn xuān bǎo   yǒu gǎn yīn
guī chán piē guò xuān chūn zhī liǔ sōng huā qiè céng cuō tuán xiāng   yún yuè lóng zhāng fèng shì ér xiāo de biàn 便 le cuì luán xiàn   rén gèng zài tiān běi
miè jīn bié xìng xiāng cóng mén xiān xiāo rán lín xià qiū duì yún dàn xīng shū   méi qīng yǐng bái jiā rén qīng guó yíng de chī tóng jiù huà xīng wáng shì   dào rén zhī fǒu   jiàn le huá