念奴娇 田唐卿,九江人,人品高胜,落笔不

宋代 蔡松年
间,襟韵飘爽,无复市朝气味。然甚穷,难忍时无料事之者。比罢熙和酒官,复为药局,与余有林下相从之约,作念奴娇以寄之九江秀色,看飘萧神气,长身玉立。放浪江南山水窟,笔下云岚堆积。药笼功名,酒垆身世,不得文章力。人间俗气,对君一笑都释。畴昔得意忘形,野梅溪月,有酒还相觅。痛饮酣歌悲壮处,老骥谁能伏枥。争席樵渔,对床风雨,伴我为闲客。朱弦疏越,兴来一扫筝笛。
jiān   jīn yùn piāo shuǎng   shì zhāo wèi rán shén qióng   nán rěn shí liào shì zhī zhě jiǔ guān   wèi yào   yǒu lín xià xiāng cóng zhī yuē   zuò niàn jiāo zhī jiǔ jiāng xiù   kàn piāo xiāo shén   cháng shēn fàng làng jiāng nán shān shuǐ   xià yún lán duī yào lóng gōng míng   jiǔ shēn shì   wén zhāng rén jiān   duì jūn xiào dōu shì chóu wàng xíng   méi yuè   yǒu jiǔ hái xiāng tòng yǐn hān bēi zhuàng chù   lǎo shuí néng zhēng qiáo   duì chuáng fēng   bàn wèi xián zhū xián shū yuè   xīng lái sǎo zhēng