念奴娇(和人韵)

宋代 袁去华
水边篱落独横枝,苒苒风烟岑寂。踏雪寻芳村路永,竹屋西头遥识。蕙草香销,小桃红未,醉眼惊春色。罗浮何处,断肠无限陈迹。 憔悴素脸朱唇,天寒日暮,倚琅玕无力。岁晚天涯驿使远,难寄江南消息。自笑平生,怜清惜淡,故国曾亲植。百花虽好,问还有恁标格。
shuǐ biān luò héng zhī   rǎn rǎn fēng yān cén xuě xún fāng cūn yǒng   zhú 西 tóu yáo shí huì cǎo xiāng xiāo   xiǎo táo hóng wèi   zuì yǎn jīng chūn luó chǔ   duàn cháng xiàn chén
qiáo cuì liǎn zhū chún   tiān hán   láng gān suì wǎn tiān 驿 shǐ 使 yuǎn   nán jiāng nán xiāo xi xiào píng shēng   lián qīng dàn   guó céng qīn zhí bǎi huā suī hǎo   wèn hái yǒu nèn biāo