念奴娇

宋代 杨无咎
单于吹罢,望西山乞得,斜阳收脚。素魄旋升,听桂子、风里时时飘落。莹彻杯盘,冷侵毛发,浑不胜衣著。天公有意,为人掀尽云暮。 童稚犹也多情,广庭扫净草,不容纤恶。步绕周遭,疑便是、踏雪当年东郭。慢引歌声,响穿云际,直使姮娥觉。一尊重酹,为言千载同约。
chán chuī   wàng 西 shān   xié yáng shōu jiǎo xuán shēng   tīng guì fēng shí shí piāo luò yíng chè bēi pán   lěng qīn máo   hún shèng zhù tiān gōng yǒu   wéi rén xiān jǐn yún
tóng zhì yóu duō qíng   guǎng 广 tíng sǎo jìng cǎo   róng xiān è rào zhōu zāo   biàn 便 shì xuě dāng nián dōng guō màn yǐn shēng   xiǎng chuān 穿 yún   zhí shǐ 使 héng é jué zūn zhòng lèi   wéi yán qiān zǎi tóng yuē