南海

宋代 文天祥
朅来南海上,人死乱如麻。 腥浪拍心碎,飙风吹鬓华。 一山还一水,无国又无家。 男子千年志,吾生未有涯。
qiè lái nán hǎi shàng   rén luàn
xīng làng pāi xīn suì   biāo fēng chuī bìn huá
shān hái shuǐ   guó yòu jiā
nán qiān nián zhì   shēng wèi yǒu