木兰花慢 桃源

元代 梁寅
爱山中日月,春渐去,又还来。望水绕人家,云生窗户,岫转峰回。层层绛桃千树,似丹霞、散绮映楼台。世上从教桑海,人间自有蓬莱。渔郎未必是仙才。偶尔到天台。喜相问相邀,山中肴*,树里尊*。何便寻归路,是风波险处未心灰。要似秦民深隐,桃花只好移栽。
ài shān zhōng yuè   chūn jiàn   yòu hái lái wàng shuǐ rào rén jiā   yún shēng chuāng hu   xiù zhuǎn fēng huí céng céng jiàng táo qiān shù   shì dān xiá sàn yìng lóu tái shì shàng cóng jiào sāng hǎi   rén jiān yǒu péng lái láng wèi shì xiān cái ǒu ěr dào tiān tāi xiāng wèn xiāng yāo   shān zhōng yáo     *, shù   zūn *。 便 biàn xún guī   shì fēng xiǎn chù wèi xīn huī yào shì qín mín   shēn yǐn táo huā zhǐ hǎo