木兰花慢

元代 王恽
宪陵台畔客,笑几度,送人行。对一道青山,两行官柳,去住人情。 苍生望初不系。问此身、何用绊虚名。宦味真成画饼,隐居却伴侯鲭。 十年惭愧草堂灵。自分苦飘零。甚一片闲云,几回归梦,野钓林耕。 浮沉待从里社,觉倘来、轩冕总堪惊。寄谢竹林旧友,且休笔削寒盟。
xiàn líng tái pàn   xiào   sòng rén xíng duì dào qīng shān liǎng   xíng guān liǔ   zhù rén qíng    
cāng shēng wàng chū wèn shēn yòng bàn míng huàn wèi zhēn chéng huà bǐng yǐn què   bàn hòu qīng        
shí nián cán kuì cǎo táng líng fēn piāo líng shén piàn xián yún huí   guī mèng diào   lín gēng      
chén dài cóng shè   jué tǎng lái xuān miǎn zǒng kān jīng xiè zhú lín jiù yǒu qiě xiū   xuē hán méng