木哀十首 其十

明代 李江
叶落风酸可怆神,青天何事误乎人。潮虽消后犹还长,叶到秋来尚再春。 斜谷铃声寒雨湿,昭阳山色暮云湮。遮魂不有芦生叶,叶落风酸可怆神。
luò fēng suān chuàng shén   qīng tiān shì rén cháo suī xiāo hòu yóu hái zhǎng   dào qiū lái shàng zài chūn    
xié líng shēng hán shī 湿   zhāo yáng shān yún yān zhē hún yǒu shēng   luò fēng suān chuàng shén