摸鱼儿·枕寒流

宋代 梁栋
枕寒流、碧萦衣带,高台平与云倚。燕来莺去谁为主,磨灭谪仙吟墨。愁思里。待说与山灵,还又羞拈起。箫韶已矣。甚竹实风摧,桐阴雨瘦,景物变新丽。 
 江山在,认得刘郎何寄。年来声誉休废。英雄不博胭脂井,谁念故人衰悴。时有几。便凤去台空,莫厌频游此。兴亡过耳。任北雪迷空,东风换绿,都付梦和醉。
 
zhěn hán liú yíng dài   gāo tái píng yún yàn lái yīng shuí wéi zhǔ   miè zhé xiān yín chóu dài shuō shān líng   hái yòu xiū niān xiāo sháo shén zhú shí fēng cuī   tóng yīn shòu   jǐng biàn xīn
  &   #   1   3   ; &# 13; jiāng   shān zài rèn de liú láng nián lái shēng xiū fèi yīng xióng   yān zhī jǐng shuí niàn rén shuāi cuì shí 便 yǒu biàn   fèng tái kōng yàn pín yóu xīng wáng guò ěr   rèn běi xuě 绿   kōng dōng fēng huàn   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;