摸鱼儿·记年时人人何处

宋代 何梦桂
记年时、人人何处,长亭曾共杯酒。酒阑归去行人远,折不尽长亭柳。渐白首。待把酒送君,恰又清明后。青条似旧,问江北江南,离愁如我,还更有人否。 留不住,强把蔬盘瀹韭。行舟又报潮候。风急岸花飞尽也,一曲啼红满袖。春波皱。青草外、人间此恨年年有。留连握手。数人世相逢,百年欢笑,能得几回又。
nián shí rén rén chǔ   cháng tíng céng gòng bēi jiǔ jiǔ lán guī xíng rén yuǎn   zhé jìn cháng tíng liǔ jiàn bái shǒu dài jiǔ sòng jūn   qià yòu qīng míng hòu qīng tiáo shì jiù   wèn jiāng běi jiāng nán   chóu   hái gèng yǒu rén fǒu
liú zhù   qiáng shū pán yuè jiǔ xíng zhōu yòu bào cháo hòu fēng àn huā fēi jǐn   hóng mǎn xiù chūn zhòu qīng cǎo wài rén jiān hèn nián nián yǒu liú lián shǒu shù rén shì xiàng féng   bǎi nián huān xiào   néng huí yòu

注释

  • 瀹:浸渍,煮。韭:多年生植物,可供蔬食。潮候:潮信。

注释

瀹:浸渍,煮。
韭:多年生植物,可供蔬食。
潮候:潮信。

评解

  此词抒写忆别与怀人之情。上片着意写离亭送别。把酒送君,长亭折柳,离愁如我,更有何人!下片写留君不住,舟行渐远。人世相逢,能有几度!令人不胜感慨。通篇情辞凄婉,余韵悠长。