莫厌贫十二首 其七

明代 释函是
颜氏乐圣道,陋巷匪所矜。孔门七十二,一士称安贫。 蔬水曷云易,饥寒托生平。生死尚殊涂,未可言忘形。 夷齐饿首阳,季路犹结缨。节烈轻一时,古今皆有名。 名与实俱捐,吾以观其心。椮椮东岭松,悠悠西山云。 渺渺金乌坠,亭亭玉兔升。子期不复作,千古谁知音。
yán shì shèng dào   lòu xiàng fěi suǒ jīn kǒng mén shí èr   shì chēng ān pín
shū shuǐ yún   hán tuō shēng píng shēng shàng shū   wèi yán wàng xíng
è 饿 shǒu yáng   yóu jié yīng jié liè qīng shí   jīn jiē yǒu míng
míng shí juān   guān xīn sēn sēn dōng lǐng sōng   yōu yōu 西 shān yún
miǎo miǎo jīn zhuì   tíng tíng shēng zuò   qiān shéi zhī yīn