杪秋登太华山绝顶 其四

明代 李攀龙
徙倚三峰峰上头,萧条万里见高秋。莲花直扑青天色,玉女常含白雪愁。 树杪云霾沙漠气,岩前日晕汉江流。停杯一啸千年事,不拟人间说壮游。
sān fēng fēng shàng tou   xiāo tiáo wàn jiàn gāo qiū lián huā zhí qīng tiān   cháng hán bái xuě chóu
shù miǎo yún mái shā   yán qián yùn hàn jiāng liú tíng bēi xiào qiān nián shì   rén jiān shuō zhuàng yóu