梦玉人引

宋代 李甲
渐东风暖,陇梅残,霁云碧。嫩草柔条,又回江城春色。乍促银签,便篆香纹蜡有余迹。愁梦相兼,尽日高无力。 这些离恨,依然是、酒醒又如织。料伊怀情,也应向人端的。何故近日,全然无消息。问伊看,伊教人到此,如何休得。
jiàn dōng fēng nuǎn   lǒng méi cán   yún nèn cǎo róu tiáo   yòu huí jiāng chéng chūn zhà yín qiān   biàn 便 zhuàn xiāng wén yǒu chóu mèng xiāng jiān   jìn gāo
zhè xiē hèn   rán shì jiǔ xǐng yòu zhī liào huái 怀 qíng   yīng xiàng rén duān jìn   quán rán xiāo xi wèn kàn   jiào rén dào   xiū de