梅花七律 其十七

宋代 张道洽
冰氏根苗出涸阴,一团玉雪缟千林。百年幽树古香澹,数个疏花春意深。 俗眼共怜西子态,世人谁识广平心。孤芳不入骚经里,物色分留待我吟。
bīng shì gēn miáo chū yīn   tuán xuě gǎo qiān lín bǎi nián yōu shù xiāng dàn shù   shū huā chūn shēn    
yǎn gòng lián 西 tài   shì rén shuí shí guǎng 广 píng xīn fāng sāo jīng   fēn liú dài yín