马诗二十三首

唐代 李贺
龙脊贴连钱,银蹄白踏烟。 无人织锦韂,谁为铸金鞭。 腊月草根甜,天街雪似盐。 未知口硬软,先拟蒺藜衔。 忽忆周天子,驱车上玉山。 鸣驺辞凤苑,赤骥最承恩。 此马非凡马,房星本是星。 向前敲瘦骨,犹自带铜声。 大漠沙如雪,燕山月似钩。 何当金络脑,快走踏清秋。 饥卧骨查牙,粗毛刺破花。 鬣焦珠色落,发断锯长麻。 西母酒将阑,东王饭已干。 君王若燕去,谁为曳车辕? 赤兔无人用,当须吕布骑。 吾闻果下马,羁策任蛮儿。 飂叔去匆匆,如今不豢龙。 夜来霜压栈,骏骨折西风。 催榜渡乌江,神骓泣向风。 君王今解剑,何处逐英雄? 内马赐宫人,银鞯刺麒麟。 午时盐坂上,蹭蹬溘风尘。 批竹初攒耳,桃花未上身。 他时须搅阵,牵去借将军。 宝玦谁家子,长闻侠骨香。 堆金买骏骨,将送楚襄王。 香幞赭罗新,盘龙蹙蹬鳞。 回看南陌上,谁道不逢春? 不从桓公猎,何能伏虎威? 一朝沟陇出,看取拂云飞。 唐剑斩隋公,拳毛属太宗。 莫嫌金甲重,且去捉飘风。 白铁锉青禾,砧间落细莎。 世人怜小颈,金埒畏长牙。 伯乐向前看,旋毛在腹间。 只今掊白草,何日蓦青山? 萧寺驮经马,元从竺国来。 空知有善相,不解走章台。 重围如燕尾,宝剑似鱼肠。 欲求千里脚,先采眼中光。 暂系腾黄马,仙人上彩楼。 须鞭玉勒吏,何事谪高州? 汉血到王家,随鸾撼玉珂。 少君骑海上,人见是青骡。 武帝爱神仙,烧金得紫烟。 厩中皆肉马,不解上青天。
lóng tiē lián qián   yín bái yān
rén zhī jǐn chàn   shuí wèi zhù jīn biān
yuè cǎo gēn tián   tiān jiē xuě shì yán
wèi zhī kǒu yìng ruǎn   xiān xián
zhōu tiān   chē shàng shān
míng zōu fèng yuàn   chì zuì chéng ēn
fēi fán   fáng xīng běn shì xīng
xiàng qián qiāo shòu   yóu dài tóng shēng
shā xuě   yān shān yuè shì gōu
dāng jīn luò nǎo   kuài zǒu qīng qiū
zhā   máo huā
liè jiāo zhū luò   duàn zhǎng
西 jiǔ jiāng lán   dōng wáng fàn gàn
jūn wáng ruò yàn   shuí wèi chē yuán  
chì rén yòng   dāng
wén guǒ xià   rèn mán ér
liù shū cōng cōng   jīn huàn lóng
lái shuāng zhàn   jùn zhé 西 fēng
cuī bǎng jiāng   shén zhuī xiàng fēng
jūn wáng jīn jiě jiàn   chǔ zhú yīng xióng  
nèi gōng rén   yín jiān lín
shí yán bǎn shàng   cèng dèng fēng chén
zhú chū zǎn ěr   táo huā wèi shàng shēn
shí jiǎo zhèn   qiān jiè jiāng jūn
bǎo jué shuí jiā   zhǎng wén xiá xiāng
duī jīn mǎi jùn   jiāng sòng chǔ xiāng wáng
xiāng zhě luó xīn   pán lóng dēng lín
huí kàn nán shàng   shuí dào féng chūn  
cóng huán gōng liè   néng wēi  
zhāo gōu lǒng chū   kàn yún fēi
táng jiàn zhǎn suí gōng   quán máo shǔ tài zōng
xián jīn jiǎ zhòng   qiě zhuō piāo fēng
bái tiě cuò qīng   zhēn jiān luò shā
shì rén lián xiǎo jǐng   jīn liè wèi zhǎng
xiàng qián kàn   xuán máo zài jiān
zhī jīn póu bái cǎo   qīng shān  
xiāo tuó jīng   yuán cóng zhú guó lái
kōng zhī yǒu shàn xiāng   jiě zǒu zhāng tái
chóng wéi yàn wěi   bǎo jiàn shì cháng
qiú qiān jiǎo   xiān cǎi yǎn zhōng guāng
zàn téng huáng   xiān rén shàng cǎi lóu
biān   shì zhé gāo zhōu  
hàn xuè dào wáng jiā   suí luán hàn
shǎo jūn hǎi shàng   rén jiàn shì qīng luó
ài shén xiān   shāo jīn yān
jiù zhōng jiē ròu   jiě shàng qīng tiān

译文

茫茫大漠沙石洁白如雪,燕山顶上新月如钩。

什么时候能够给骏马套上镶金的笼头,让它在秋日辽阔的原野尽情驰骋。

简析

  这是一组咏马诗,通过对马和与马有关的许多历史故事的咏叹,表现了英杰异士的抱负和愿望,抒发了作者怀才不遇的感叹和愤慨。合观组诗,浑然天成,紧紧围绕着主旋律弹奏;分而观之,每首又各有侧重而自成一体。

冯浩非 徐传武.李贺诗选译.成都:巴蜀书社,1991:71-83