满江红 其一 心谷将归海上,赋此留别,依韵答之

清代 冯煦
镜槛书囊,算千里、来依下走。奈消得、茶烟禅榻,鬓丝非旧。 瞥电光阴吹野马,浮云世事成苍狗。甚百年、聚散水中沤,无何有。 春渐上,澹黄柳。尘漠漠,征帆皱。又草生南浦,伤离时候。 二月轻阴閒似梦,一湖新渌浓于酒。载归艎、乳燕共桃根,琅邪叟。
jìng kǎn shū náng   suàn qiān lái xià zǒu nài xiāo de chá yān chán bìn fēi   jiù        
piē diàn guāng yīn chuī   yún shì shì chéng cāng gǒu shén bǎi nián sàn shuǐ zhōng ōu   yǒu      
chūn jiàn shàng   dàn huáng liǔ chén zhēng   fān zhòu yòu cǎo shēng nán shāng   shí hou      
èr yuè qīng yīn xián shì mèng   xīn nóng jiǔ zǎi guī huáng yàn gòng táo gēn láng   sǒu