满江红(和梁漕次张韵)

宋代 丘崈
玉宇无尘,斜阳外、江楼伫立。人正远、骑鲸南去,笑言难挹。冰雪生寒烟瘴冷,海山著处恩波湿。问碧门、金阙待君来,何时入。 犹自有,新篇什。应念我,相思急。满乌丝挥遍,麝煤香浥。尊酒相逢佳□□,十年一梦长川吸。想上都、风月未盟寒,追良集。
chén   xié yáng wài jiāng lóu zhù rén zhèng yuǎn jīng nán   xiào yán nán bīng xuě shēng hán yān zhàng lěng   hǎi shān zhù chù ēn shī 湿 wèn mén jīn què dài jūn lái   shí
yóu yǒu   xīn piān shí yīng niàn   xiāng mǎn huī biàn   shè méi xiāng zūn jiǔ xiāng féng jiā       shí nián mèng cháng chuān xiǎng shàng fēng yuè wèi méng hán   zhuī liáng