满江红 登汪师展江楼次张周卿韵

元代 魏初
落日江楼,山不尽、乱云横碧。还又见、人家烟火,倚天青壁。貔虎夜攒分远近,鱼龙入海无南北。道军门、昨夜有人来,传佳檄。歌慷慨,吾平昔。今潦倒,嗟何及。幸此身膏沐,太平文德。方喜诗坛逢老手,却愁酒阵当强敌。便从今、都与卷降幡,知吾必。
luò jiāng lóu   shān jìn luàn yún héng hái yòu jiàn rén jiā yān huǒ tiān qīng   zǎn fēn yuǎn jìn lóng hǎi   nán běi dào jūn mén zuó yǒu rén lái chuán jiā kāng kǎi   píng jīn liáo dǎo jiē   xìng shēn gào   tài píng wén fāng shī tán féng   lǎo shǒu què chóu jiǔ zhèn dāng qiáng biàn cóng jīn   dōu juǎn jiàng fān zhī   便