乱离

唐代 孟郊
天下无义剑,中原多疮痍。哀哀陆大夫,正直神反欺。 子路已成血,嵇康今尚嗤。为君每一恸,如剑在四肢。 折羽不复飞,逝水不复归。直松摧高柯,弱蔓将何依。 朝为春日欢,夕为秋日悲。泪下无尺寸,纷纷天雨丝。 积怨成疾疹,积恨成狂痴。怨草岂有边,恨水岂有涯。 怨恨驰我心,茫茫日何之。
tiān xià jiàn   zhōng yuán duō chuāng āi āi dài   zhèng zhí shén fǎn
chéng xuè   kāng jīn shàng chī wèi jūn měi tòng   jiàn zài zhī
zhé fēi   shì shuǐ guī zhí sōng cuī gāo   ruò màn jiāng
cháo wèi chūn huān   wèi qiū bēi lèi xià chǐ cùn   fēn fēn tiān
yuàn chéng zhěn   hèn chéng kuáng chī yuàn cǎo yǒu biān   hèn shuǐ yǒu
yuàn hèn chí xīn   máng máng zhī