刘孝子子超索书歌

清代 戴梓
襄平刘君字子超,文追秦汉诗风骚。青衿曳曳未易紫,矫然鹤立鸣九皋。 独敦至性能大孝,乃翁寝疾时悲号。一夕翁乘白鹤去,擗踊肠断魂随飘。 天留孝子不就死,死绝苏回凡几遭。手扶灵輀北邙去,子却随依坟上住。 一住三年不顾家,此身将化坟前树。坟旁有鬼时夜来,窥见孝子称奇哉。 吁嗟孝子子如此,我虽为鬼宁无哀。守土尸位不上达,孝德昭昭名姓埋。 我闻君名欲愧死,因痛亲亡徒已矣。今日为君书此歌,悲心暗逐春风起。
xiāng píng liú jūn zi chāo   wén zhuī qín hàn shī fēng sāo qīng jīn wèi   jiǎo rán míng jiǔ gāo
dūn zhì xìng néng xiào   nǎi wēng qǐn shí bēi hào wēng chéng bái   yǒng cháng duàn hún suí piāo
tiān liú xiào jiù   jué huí fán zāo shǒu líng ér běi máng   zi què suí fén shàng zhù
zhù sān nián jiā   shēn jiāng huà fén qián shù fén páng yǒu guǐ shí lái   kuī jiàn xiào chēng zāi
jiē xiào zi   suī wèi guǐ níng āi shǒu shī wèi shàng   xiào zhāo zhāo míng xìng mái
wén jūn míng kuì   yīn tòng qīn wáng jīn wèi jūn shū   bēi xīn àn zhú chūn fēng