柳梢青·目断南枝

宋代 杨无咎
目断南枝。几回吟绕,长怨开迟。雨浥风欺,雪侵霜妒,却恨离披。欲调商鼎如期。可奈向、骚人自悲。赖有毫端,幻成冰彩,长似芳时。
duàn nán zhī huí yín rào   zhǎng yuàn kāi chí fēng   xuě qīn shuāng   què hèn diào shāng dǐng nài xiàng sāo rén bēi lài yǒu háo duān   huàn chéng bīng cǎi   zhǎng shì fāng shí