留别山中温古上人兄并示舍弟缙

唐代 王维
解薜登天朝,去师偶时哲。岂惟山中人,兼负松上月。 宿昔同游止,致身云霞末。开轩临颍阳,卧视飞鸟没。 好依盘石饭,屡对瀑泉渴。理齐小狎隐,道胜宁外物。 舍弟官崇高,宗兄此削发。荆扉但洒扫,乘闲当过歇。
jiě dēng tiān cháo   shī ǒu shí zhé wéi shān zhōng rén   jiān sōng shàng yuè
宿 tóng yóu zhǐ   zhì shēn yún xiá kāi xuān lín yǐng yáng   shì fēi niǎo méi
hǎo pán shí fàn   duì quán xiǎo xiá yǐn   dào shèng níng wài
shè guān chóng gāo   zōng xiōng xuē jīng fēi dàn sǎo   chéng xián dāng guò xiē