临江仙·自笑天涯无定准

宋代 叶梦得
自笑天涯无定准,飘然到处迟留。兴阑却上五湖舟。鲈莼新有味,碧树已惊秋。台上微凉初过雨,一尊聊记同游。寄声时为到沧洲。遥知敧枕处,万壑看交流。
xiào tiān dìng zhǔn   piāo rán dào chù chí liú xīng lán què shàng zhōu chún xīn yǒu wèi   shù jīng qiū tái shàng wēi liáng chū guò   zūn liáo tóng yóu shēng shí wéi dào cāng zhōu yáo zhī zhěn chù   wàn kàn jiāo liú