临江仙二首 其一 1948年岁暮初抵岭南
十载归来仍故我,战墟满目尘埃。可能劫外认馀灰。
堂深留梦永,寒重拨弦哀。
初日园林柳杏浅,有人曾共徘徊。春风入鬓寸眉开。
而今成往事,呜咽逐秦淮。
shí
十
zǎi
载
guī
归
lái
来
réng
仍
gù
故
wǒ
我
,
zhàn
战
xū
墟
mǎn
满
mù
目
chén
尘
āi
埃
kě
。
néng
可
jié
能
wài
劫
rèn
外
yú
认
huī
馀
灰
。
táng
堂
shēn
深
liú
留
mèng
梦
yǒng
永
,
hán
寒
zhòng
重
bō
拨
xián
弦
āi
哀
。
chū
初
rì
日
yuán
园
lín
林
liǔ
柳
xìng
杏
qiǎn
浅
,
yǒu
有
rén
人
céng
曾
gòng
共
pái
徘
huái
徊
chūn
。
fēng
春
rù
风
bìn
入
cùn
鬓
méi
寸
kāi
眉
开
。
ér
而
jīn
今
chéng
成
wǎng
往
shì
事
,
wū
呜
yè
咽
zhú
逐
qín
秦
huái
淮
。