临江仙 悼愚公词
两个白头人并坐,湖边绿树阴阴。去年亲热到如今。
诗声惊叶坠,鬓影误鱼沉。
凄绝大楼晨茗罢,恶风吹到酸音。一时涕泪满词林。
玉壶心一片,从此烙痕深。
liǎng
两
gè
个
bái
白
tóu
头
rén
人
bìng
并
zuò
坐
,
hú
湖
biān
边
lǜ
绿
shù
树
yīn
阴
yīn
阴
。
。
qù
去
nián
年
qīn
亲
rè
热
dào
到
rú
如
jīn
今
。
。
shī
诗
shēng
声
jīng
惊
yè
叶
zhuì
坠
,
bìn
鬓
yǐng
影
wù
误
yú
鱼
chén
沉
。
。
qī
凄
jué
绝
dà
大
lóu
楼
chén
晨
míng
茗
bà
罢
,
è
恶
fēng
风
chuī
吹
dào
到
suān
酸
yīn
音
。
。
yī
一
shí
时
tì
涕
lèi
泪
mǎn
满
cí
词
lín
林
。
。
yù
玉
hú
壶
xīn
心
yī
一
piàn
片
,
cóng
从
cǐ
此
lào
烙
hén
痕
shēn
深
。
。