立冬闻雷

宋代 苏辙
阳淫不收敛,半岁苦常燠。 禾黍饲蝗螟,粳稻委平陆。 民饥强扶耒,秋晚麦当宿。 闵然候一雨,霜落水泉缩。 荟蔚山朝隮,滂沱雨翻渎。 经旬势益暴,方冬岁愈蹙。 半夜发春雷,中天转车毂。 老夫睡不寐,稚子起惊哭。 平明视中庭,松菊半摧秃。 潜发枯草萌,乱起蛰虫伏。 薪槱不出市,晨炊午未熟。 首种不入土,春饷难满腹。 书生信古语,洪范有遗牍。 时无中垒君,此意谁当告。
yáng yín shōu liǎn   bàn suì cháng  
shǔ huáng míng   jīng dào wěi píng  
mín qiáng lěi   qiū wǎn mài dāng 宿  
mǐn rán hòu   shuāng luò shuǐ quán suō  
huì wèi shān cháo   pāng tuó fān  
jīng xún shì bào   fāng dōng suì  
bàn fèi chūn léi   zhōng tiān zhuǎn chē  
lǎo shuì mèi   zhì jīng  
píng míng shì zhōng tíng   sōng bàn cuī  
qián cǎo méng   luàn zhé chóng  
xīn yǒu chū shì   chén chuī wèi shú  
shǒu zhǒng   chūn xiǎng nán mǎn  
shū shēng xìn   hóng fàn yǒu  
shí zhōng lěi jūn   shuí dāng gào