乐游应诏诗

南北朝 范晔
崇盛归朝阙,虚寂在川岑。山梁协孔性,黄屋非尧心。 轩驾时未肃,文囿降照临。流云起行盖,晨风引銮音。 原薄信平蔚,台涧备曾深。兰池清夏气,修帐含秋阴。 遵渚攀蒙密,随山上岖嵚。睇目有极览,游情无近寻。 闻道虽已积,年力互颓侵。探已谢丹黻,感事怀长林。
chóng shèng guī cháo quē   zài chuān cén shān liáng xié kǒng xìng   huáng fēi yáo xīn
xuān jià shí wèi   wén yòu jiàng zhào lín liú yún xíng gài   chén fēng yǐn luán yīn
yuán báo xìn píng wèi   tái jiàn bèi céng shēn lán chí qīng xià   xiū zhàng hán qiū yīn
zūn zhǔ pān méng   suí shān shàng qīn yǒu lǎn   yóu qíng jìn xún
wén dào suī   nián tuí qīn tàn xiè dān   gǎn shì huái 怀 cháng lín