酹江月 日休,取山谷四休之意

明代 陈霆
容身何处,有青山、借我一丘一壑。稳坐篮舆横曳杖,十里西湖行乐。 春笋斋厨,午茶杯盏,世味从他薄。大都几屐,安闲便是丹药。 随分吟倚西风,醉眠苍石,心与浮云约。回首红尘名利事,勘破蝇头蜗角。 万卷藏书,百竿栽竹,有子承当着。乾坤老矣,一簪聊寄华发。
róng shēn chǔ   yǒu qīng shān jiè qiū wěn zuò lán héng zhàng shí   xíng 西      
chūn sǔn zhāi chú   chá bēi zhǎn   shì wèi cóng báo ān   xián biàn shì 便 dān yào    
suí fēn yín 西 fēng   zuì mián cāng shí   xīn yún yuē huí shǒu hóng chén míng shì kān   yíng tóu jiǎo    
wàn juàn cáng shū   bǎi gān 竿 zāi zhú   yǒu zi chéng dāng zhe qián kūn lǎo   zān liáo huá