酹江月(南康军和苏韵)

宋代 文天祥
庐山依旧,凄凉处、无限江南风物。空翠睛岚浮汗漫,还障天东半壁。雁过孤峰,猿归危嶂,风急波翻雪。乾坤未老,地灵尚有人杰。 堪嗟漂泊孤舟,河倾斗落,客梦催明发。南浦闲云过草树,回首旌旗明灭。三十年来,十年一过,空有星星发。夜深悉听,胡笳吹彻寒月。
shān jiù   liáng chù xiàn jiāng nán fēng kōng cuì jīng lán hàn màn   hái zhàng tiān dōng bàn yàn guò fēng   yuán guī wēi zhàng   fēng fān xuě qián kūn wèi lǎo   líng shàng yǒu rén jié
kān jiē piāo zhōu   qīng dòu luò   mèng cuī míng nán xián yún guò cǎo shù   huí shǒu jīng míng miè sān shí nián lái   shí nián guò   kōng yǒu xīng xing shēn tīng   jiā chuī chè hán yuè