腊日

唐代 杜甫
腊日常年暖尚遥,今年腊日冻全消。 侵陵雪色还萱草,漏泄春光有柳条。 纵酒欲谋良夜醉,还家初散紫宸朝。 口脂面药随恩泽,翠管银罂下九霄。
cháng nián nuǎn shàng yáo   jīn nián dòng quán xiāo
qīn líng xuě hái xuān cǎo   lòu xiè chūn guāng yǒu liǔ tiáo
zòng jiǔ móu liáng zuì   huán jiā chū sàn chén cháo
kǒu zhī miàn yào suí ēn   cuì guǎn yín yīng xià jiǔ xiāo

简析

  从诗句中可以看出,往年的腊日天气还很冷,温暖离人还很遥远。而当年腊日气候温和,冰冻全消。诗人高兴之余准备辞朝还家,纵酒狂饮欢度良宵,但此时此刻,他又因感念皇帝对他的恩泽,不能随便走开。