哭从兄苌

唐代 顾况
洞庭违鄂渚,袅袅秋风时。何人不客游,独与帝子期。 黄鹄铩飞翅,青云叹沈姿。身终一骑曹,高盖者为谁。 从驾至梁汉,金根复京师。皇恩溢九垠,不记屠沽儿。 立身有高节,满卷多好诗。赫赫承明庭,群公默无词。 草木正摇落,哭兄鄱水湄。共居云阳里,轗轲多别离。 人生倏忽间,旅衬飘若遗。稚子新学拜,枯杨生一枝。 人生倏忽间,精爽无不之。旧国数千里,家人由未知。 人生倏忽间,安用才士为。
dòng tíng wéi è zhǔ   niǎo niǎo qiū fēng shí rén yóu  
huáng shā fēi chì   qīng yún tàn shěn 姿 shēn zhōng cáo   gāo gài zhě wèi shuí
cóng jià zhì liáng hàn   jīn gēn jīng shī huáng ēn jiǔ yín   ér
shēn yǒu gāo jié   mǎn juǎn duō hǎo shī chéng míng tíng   qún gōng
cǎo zhèng yáo luò   xiōng shuǐ méi gòng yún yáng   kǎn duō bié
rén shēng shū jiān   chèn piāo ruò zhì xīn xué bài   yáng shēng zhī
rén shēng shū jiān   jīng shuǎng zhī jiù guó shù qiān   jiā rén yóu wèi zhī
rén shēng shū jiān   ān yòng cái shì wèi