客来得邻人携酒共饮

宋代 董嗣杲
我无肤寸能,强颜榷茶课。 若是玉川子,见之生馋唾。 客来无可款,谈空面壁坐。 雷声绕枯肠,啜茶宁忍饿。 邻翁好奇甚,携酒为我过。 醉我我客共,随觉诗胆大。 云烟灿盈幅,意远不可和。 客去忘羁愁,寒灯照高卧。
cùn néng   qiǎng yán què chá  
ruò shì chuān   jiàn zhī shēng chán tuò  
lái kuǎn   tán kōng miàn zuò  
léi shēng rào cháng   chuài chá níng rěn è 饿  
lín wēng hào shén   xié jiǔ wèi guò  
zuì gòng   suí jué shī dǎn  
yún yān càn yíng   yuǎn  
wàng chóu   hán dēng zhào gāo