看人取木绵

宋代 宋自逊
经杨有花飞作絮,黄芦有花亦为絮。 此絮天寒不可衣,但解随风乱飞舞。 木绵蒙茸入机杼,妙胜春蚕趼中缕。 均为世上一草上,有用无用迺如许。 木绵有用称者稀,杨花芦花千古传声诗。
jīng yáng yǒu huā fēi zuò   huáng yǒu huā wèi
tiān hán   dàn jiě suí fēng luàn fēi
mián méng róng zhù   miào shèng chūn cán jiǎn zhōng
jūn wèi shì shàng cǎo shàng   yǒu yòng yòng nǎi
mián yǒu yòng chēng zhě   yáng huā huā qiān chuán shēng shī