倦夜(吴曾《漫录》云:顾陶《类编》题作倦

唐代 杜甫
竹凉侵卧内,野月满庭隅。 重露成涓滴,稀星乍有无。 暗飞萤自照,水宿鸟相呼。 万事干戈里,空悲清夜徂。
zhú liáng qīn nèi   yuè mǎn tíng
zhòng chéng juān   xīng zhà yǒu
àn fēi yíng zhào   shuǐ 宿 niǎo xiāng
wàn shì gān   kōng bēi qīng