寄永兴招诗夏太尉

宋代 梅尧臣
宝元元年西夏叛,天子命将临戎行。 二年孟春果来寇,高奴城下皆氐羌。 五原偏师急赴敌,昼夜不息趋战场。 马烦人怠当劲虏,虽持利器安得强。 二师覆败乃自取,岂是廊庙谋不臧。 朝廷又选益经略,三幙贤俊务所长。 或取李悝备边策,或欲五道出朔方。 仲夏科民挟弓矢,季冬括驴齎道粮。 官军未进复犯塞,搴旗杀将何倡狂。 遂令士卒愈沮气,欲使乘障胆不张。 我愿助画迹且远,侧身西望空凄凉。 庶几一言可裨益,临风欲寄鸟翼翔。 所宜畜锐保城壁,转馈先在通行商。 守而勿追彼自困,境上未免小夺攘。 譬如蚊虻噆肤体,实於肌血无大伤。 此言虽小可喻远,幸公采用不我忘。 诚知公虑若悲度,圣上听用同宪皇。 当时岂不历岁月,犹且众镇未陆梁。 况今鹰犬乏雄勇,便拟驰骋徒苍惶。 且缓须时励犀卒,终期拉朽功莫当。
bǎo yuán yuán nián 西 xià pàn   tiān mìng jiāng lín róng háng
èr nián mèng chūn guǒ lái kòu   gāo chéng xià jiē qiāng
yuán piān shī   zhòu zhàn chǎng
fán rén dài dāng jìn   suī chí ān qiáng
èr shī bài nǎi   shì láng miào móu zāng
cháo tíng yòu xuǎn jīng lüè   sān xián jùn suǒ zhǎng
huò kuī bèi biān   huò dào chū shuò fāng
zhòng xià mín xié gōng shǐ   dōng kuò dào liáng
guān jūn wèi jìn fàn sāi   qiān shā jiāng chāng kuáng
suì lìng shì   shǐ 使 chéng zhàng dǎn zhāng
yuàn zhù huà qiě yuǎn   shēn 西 wàng kōng liáng
shù yán   lín fēng niǎo xiáng
suǒ chù ruì bǎo chéng   zhuǎn kuì xiān zài tōng háng shāng
shǒu ér zhuī kùn   jìng shàng wèi miǎn xiǎo duó rǎng
wén méng zǎn   shí xuè shāng
yán suī xiǎo yuǎn   xìng gōng cǎi yòng wàng
chéng zhī gōng ruò bēi   shèng shàng tīng yòng tóng xiàn huáng
dāng shí suì yuè   yóu qiě zhòng zhèn wèi liáng
kuàng jīn yīng quǎn xióng yǒng   biàn 便 chí chěng cāng huáng
qiě huǎn shí   zhōng xiǔ gōng dāng