九峰琴趣轩为赵性中赋

宋代 邓林
排闼芙蓉开朵朵,浮岚飞向窗前堕。窗下幽人澹世情,横琴静对山光坐。 日长万虑俱消沉,当窗一曲太古音。潇湘云水鹤秋唳,风雨江湖龙夜吟。 世间罕有钟期辈,此时意趣谁能会。流水高山犹有音,无弦更在琴之外。 游心直到溟涬天,文王宣父俱在前。世外嚣尘无一点,惟见九峰青苒苒。
pái róng kāi duǒ duǒ   lán fēi xiàng chuāng qián duò chuāng xià yōu rén dàn shì qíng   héng qín jìng duì shān guāng zuò
zhǎng wàn xiāo chén   dāng chuāng tài yīn xiāo xiāng yún shuǐ qiū   fēng jiāng lóng yín
shì jiān hǎn yǒu zhōng bèi   shí shuí néng huì liú shuǐ gāo shān yóu yǒu yīn   xián gèng zài qín zhī wài
yóu xīn zhí dào míng xìng tiān   wén wáng xuān zài qián shì wài xiāo chén diǎn   wéi jiàn jiǔ fēng qīng rǎn rǎn